Đôi chân teo tóp vì bại liệt vẫn không thể bóp nghẹt nghị lực sống mạnh mẽ của anh. Anh đã không đầu hàng số phận để đem lại hạnh phúc cho mình và cho người khác khác. Người mà tôi muốn nhắc đến là anh Trần Quốc Hoàn ở tại số nhà 53/12 Đinh Tiên Hoàng - khu phố 2- phường 1- Thành phố Đông Hà- Quảng Trị.
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng ở Cam Chính, huyện Cam Lộ (Quảng Trị). Bố anh từng chiến đấu tại chiến trường Bình - Trị Thiên khói lửa. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không may bố anh bị nhiễm chất độc hóa học. Lúc sinh ra, anh cũng bình thường như bao người khác, thế nhưng sau một trận sốt thì hai chân từ mất cảm giác đến teo hẳn, không còn khả năng đi lại. Từ đó, Hoàn phải gánh trên mình nỗi đau cùng cực của chứng bệnh tật nguyền. Sống chung với bệnh tật, đau đớn, đối mặt giữa sự sống và cái chết Hoàn vẫn âm thầm nuôi dưỡng cho mình một ước vọng về ngày mai tươi sáng. Rồi nhờ sự động viên của gia đình, Hoàn lấy lại niềm tin, với hoài bão vượt lên chiến thắng bệnh tật để trở thành người có ích cho xã hội.
Thời thơ ấu nhìn bạn bè tung tăng cặp sách tới trường, Hoàn cũng thầm ước mình có được cái cảm giác lành lặn ấy. Nhưng đôi chân tật nguyền cứ mãi ngăn cản niềm ao ước nhỏ nhoi trong Hoàn. Không nản chí, Hoàn bảo bố mẹ cõng anh đến trường. Những năm tháng ấy vất vả trăm bề, nhưng anh không nản, quyết tâm học hành tử tế bù đắp công lao bố mẹ, bạn bè, hơn hết là anh muốn vượt lên số phận. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, Hoàn quyết định không thi đại học, mà ở nhà mở một lớp học bồi dưỡng kiến thức cho những trẻ em nghèo ở xóm Chợ và xóm Vạn – thành phố Đông Hà nơi gia đình sinh sống.
Mùa hè năm 2004, một lớp học nhỏ được dựng lên. Ban đầu anh chỉ nghĩ mở lớp cho một số em nâng cao kiến thức, nào ngờ chỉ một thời gian ngắn số lượng học sinh tìm đến ngày càng đông. Những học sinh tìm về với anh có cả những đứa trẻ nghèo mà một chữ bẻ đôi chưa biết và cả những em học giỏi nhưng không có điều kiện để được học thêm. Chúng là con của những gia đình vạn chài lênh đênh trên sông nước, trong số đó không ít trẻ đánh giày, ăn xin và mưu sinh trên đường phố. Có em bán vé số, em lượm ve chai, bán nước dạo, gia cảnh khó khăn nhưng ham học đều tìm đến thầy.
Thấy đứa trẻ nào bán vé số, đánh giày trên đường, Hoàn đều động viên chúng đến với mình. Như cá gặp nước, chúng hân hoan kéo nhau đến chật nhà anh xin được học chữ. Không phân biệt hay nề hà, anh nhận tất cả vào lớp với niềm phấn chấn lạ thường. Có thời điểm, căn nhà nhỏ bé của anh đón nhận 50 em. Việc làm của anh hoàn toàn tự nguyện, anh dạy miễn phí cho các em, không chờ đền đáp, bởi anh nghĩ "cuộc đời mình đã bị tật nguyền, nên giúp cho ai cái gì tốt cái đấy".
Việc làm của anh xuất phát từ tấm lòng yêu thương con người. Anh tận tụy trong từng bài giảng, mặc dù tàn tật ngồi xe lăn đi lại rất khó khăn nhưng anh vẫn chỉ bảo tận tình từng đứa làm những bài toán, tập đọc, đánh vần. Cách dạy của anh không bài bản, không giáo án như những thầy cô được đào tạo từ các trường sư phạm, thế nhưng “ học trò” vẫn hiểu bài, làm được những phép tính cộng trừ nhân chia đơn giản.
Anh Trần Quốc Hoàn đang dạy cho trẻ em nghèo
Anh không những dạy cho những đứa trẻ nghèo biết cái chữ mà còn dạy biết đến đạo đức làm người, tính siêng năng chuyên cần, lòng vị tha và biết yêu thương mọi người. Đó là những lời dạy dỗ quý báu cổ vũ các em trong những tháng năm dài. Niềm tin của anh truyền sang niềm tin của những đứa học trò nghèo, áo quần đen nhẻm, vá chằng chịt, tóc xơ xác bởi những bào mòn của bụi bặm đường phố, bởi những lo toan của một tuổi thơ vất vả nhưng chan chứa bao nhiêu là ước mơ và hoài bão. Nhờ lớp học tình thương của anh mà nhiều em học sinh đã vượt qua được những khó khăn của gia đình và mặc cảm nghèo khó, để vươn lên thực hiện ước mơ đèn sách của mình và trở thành người có ích cho xã hội.
Vì mưu sinh cuộc sống cơm áo gạo tiền đòi hỏi, bây giờ anh không còn mở lớp dạy học tình thương đó nữa. Anh có 3 đứa con, đứa nào cũng chăm ngoan, học giỏi. Để có tiền nuôi các con ăn học, anh đã không mặc cảm xin vào làm một cơ sở sản xuất xe lăn ở thành phố Đông Hà - Quảng Trị. Công việc rất nặng nhọc so với một người tàn tật nhưng anh vẫn mỉm cười với hạnh phúc những gì mình đang có.
Anh Hoàn đang làm việc tại xưởng sản xuất xe lăn
Tuy nhiên công việc ở xưởng sản xuất xe lăn thu nhập rất bấp bênh do không có việc làm thường xuyên, nên anh ở nhà phụ giúp vợ làm bánh giầy để kiếm thêm thu nhập. Công việc này cũng hết sức vất vả, khoảng 3h sáng là anh dậy làm bánh cùng với vợ để kịp buổi chợ sáng. Nhờ đôi bàn tay khéo léo nên bánh vợ chồng anh làm được nhiều người yêu chuộng. Khách hàng đến đặt rất đông nhất là những lúc cưới hỏi, ma chay...Đến chợ Đông Hà nếu hỏi nơi ở của anh Hoàn làm bánh giấy ở đâu thi ai cũng biết. Đây là nguồn thu nhập chính của vợ chồng anh hiện nay và anh cảm thấy vui với công việc này.
Ngoài việc thường ngày ấy, anh còn được biết đến là vận động viên khuyết tật nổi tiếng của tỉnh Quảng Trị. Sau khi vào đội tuyển thể dục thể thao dành cho người khuyết tật của thành phố Đông Hà, anh bắt đầu tham dự các hội thao của người khuyết tật trong toàn quốc. Năm 2007, lần đầu tiên tham gia hội thao toàn quốc nhưng anh đã tự tin ẵm về huy chương đồng cho đoàn Quảng Trị. Sau đó, anh tiếp tục tham dự nhiều giải đấu trong nước và khu vực, tiếp tục giành những giải thưởng đáng nể. Hiện anh sở hữu 12 huy chương vàng, 19 huy chương bạc và 8 huy chương đồng.
Bằng khen của anh Trần Quốc Hoàn trong các giải thể thao giành cho người khuyết tật
Ngồi nói chuyện với anh Hoàn trong mái nhà tôn cấp 4, tôi rất đỗi khâm phục khi nghe anh kể về cuộc đời của mình. Tôi hỏi khi được anh trao cốc chè xanh nóng hổi " Nghị lực nào mà anh làm được công việc có thể nói là không dễ chút nào đối với cả người khuyết tật?". Anh cười hồn nhiên "Thì mình cũng cố vượt qua gập ghềnh chông gai để sống và vì các con ăn học".
“Còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”. Tôi tin rằng, với tấm gương nghị lực của anh sẽ giúp cho gia đình anh giải quyết được những khó khăn. Có ý chí, quyết tâm, có được sự giúp đỡ từ các tổ chức đối với những người khuyết tật như anh Hoàn, thì cuộc sống sẽ dễ chịu hơn.
Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe




0 comments:
Post a Comment