Bỗng một ngày đi trên con phố nhỏ
Chợt ùa về những nỗi nhớ không tên
Phảng phất đâu những lời hứa bỏ ngỏ
Chập chờn một hình bóng chưa quên…..
Mọi kỉ niệm dường như vẫn còn đó
Chỉ có người giờ đã hóa hư vô
Những buồn vui còn vương trên cây cỏ
Trong lòng như vẫn thấy sóng xô…..
Ta cùng nhau qua bao mùa mưa nắng
Sánh bên nhau, thật hạnh phúc biết bao
Giờ chỉ còn tâm hồn tôi trống vắng
Thoảng gió nhẹ cũng đủ khiến lao xao….
Ước mơ nào đâu có quá lớn lao?
Mỗi ngày luôn có một người chia sẻ
Với tương lai cả hai đứa cùng vẽ
Cùng khóc, cười – như thế khó quá sao?
Đẩy cuộc đời vào trong những lao đao
Mặc bản thân nỗi cô đơn gặm nhấm
Chôn vùi trong những ký ức sâu đậm
Quên mất đi một lẽ sống thanh cao….
Từng quay quắt nhung nhớ người biết bao
Từng ước ao tháng ngày xưa quay lại
Rồi chợt thấy mình thật khờ dại
Tình không còn, ước muốn cũng thế thôi…
Đành tự nhủ yêu thương bản thân thôi
Quyết không để bản thân gục ngã
Dù sao cũng chỉ là người xa lạ
Như lục bình theo dòng nước trôi….
Rồi nụ cười bất chợt nở trên môi
Hít thật sâu, bỗng thấy lòng thanh thản
Tất cả giờ chỉ còn là dĩ vãng
Hãy để cho ký ức mưa trôi….
Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

0 comments:
Post a Comment