Vượt qua nghịch cảnh

Leave a Comment
Đến Chi hội người mù thị xã Quảng Trị, các hội viên luôn nhắc tới anh Trần Đình Lợi  bằng sự cảm thông và thán phục. Theo địa chỉ mà ông Hội trưởng Hội người mù thị xã Quảng Trị giới thiệu chúng tôi tìm đến số nhà 09, đường Thạch Hãn, phường 3, thị xã Quảng Trị nơi gia đình anh Lợi sinh sống. Dường như nhận ra người lạ, anh tươi cười chào hỏi với nụ cười hiền hậu, anh dùng tay lần mò vị trí chiếc ghế, bật quạt, pha trà rồi mời tôi ngồi xuống.

Anh Trần Đình Lợi tại ngôi nhà của mình

Tôi  tự hỏi làm sao anh có thể tự đi mà không cần người dắt,  anh Lợi nói: “Ban đầu tôi sờ để dò đường đi, nhưng sau dần rồi quen”. Tâm sự với tôi về gia cảnh của mình anh không dấu những giọt nước mắt lăn dài trên má khi kể về những thăng trầm buồn vui của một cuộc đời, một con người đầy nghị lực vượt lên số phận để thay đổi cuộc đời mình.

Hơn 20 năm về trước anh Lợi là một cậu bé chăm hiền, nhưng đã không may mắn bị mù cả hai mắt trong một lần dẫm phải mìn sát thương khi đang quét rác trong vườn nhà. Từ chỗ thương tật nhẹ anh chuyển sang mù hẳn lúc đó anh mới 14 tuổi. Anh kể lại những năm tháng khi trở thành người mù lòa anh sống trong sự đau khổ, chán nản với cuộc đời vì chỉ thấy trước mắt là một màu đen tối. Anh nghĩ cuộc đời mình cũng tăm tối như vậy nên có những lúc suy nghĩ rất tiêu cực, tự ti mặc cảm với bản thân, gia đình và cộng đồng xã hội.

Hai mươi tuổi, cuộc đời anh rẽ sang một hướng khác. Không dám mơ đến hạnh phúc với một thân hình khiếm khuyết, nhưng rồi hạnh phúc đã mỉm cười khi có người phụ nữ đem lòng yêu thương và quyết tâm nên nghĩa vợ chồng với anh Lợi. 

Hai người có với nhau 3 đứa con gái đều đang tuổi đến trường, chăm ngoan học giỏi, nhưng nỗi bất hạnh lại đè lên vai anh khi cháu thứ nhất và thứ hai đều mắc bệnh về mắt, thị lực kém trên 50%. Mẹ anh cũng bị mù lòa đang sống với anh.  Do bị mù cả 2 mắt nên anh Lợi gia nhập Hội người mù thị xã Quảng Trị và làm tăm tre, hương thơm ở Hội, mỗi tháng thu nhập khoảng 500 ngàn đồng. Ngoài ra anh còn đi đến các cơ quan, trường học trên địa bàn để vận động mua tăm tre cho Hội. Còn vợ anh chị Mai Thị Quyên không có nghề nghiệp ổn định, hàng ngày đi làm thuê, ai thuê gì làm đó để kiếm tiền đong gạo nuôi con.

Khi các con anh đã lớn chi phí học hành lại cao nào tiền học thêm, tiền sách vở, áo quần...cứ đè nặng lên đôi vai của vợ chồng anh. Nhưng anh nghĩ trời cho mình sức khỏe, còn khó khăn rồi cũng sẽ vượt qua. Nào ngờ đâu tai họa bỗng dưng ập xuống ngôi nhà nhỏ của anh khi vợ anh bị mắc bệnh ung thư máu. Không biết bao nhiêu nước mắt mà anh đã khóc cho số phận của mình. Để có tiền chữa chạy cho vợ, anh bán đi nhiều đồ đạc trong nhà và vay mượn khắp nơi. May sao ai cũng thương cho hoàn cảnh của anh nên nhiều người giúp đỡ, người thì cho vài chục ngàn, người thì cho vài trăm. Anh gom góp lại để lo thuốc thang cho vợ. Hiện vợ anh đang điều trị tại bệnh viện Trung Ương Huế. Một tháng anh đưa vợ  đi 3 đợt chuyền máu, một đợt nằm ở viện 10 ngày. Chi phí cho 3 đợt khoảng 4- 5 triệu đồng. Số tiền quá lớn so với gia cảnh của anh.

Biết vợ mình mắc bệnh hiểm nghèo như vậy lại đòi hỏi số tiền lớn nên anh xin Hội người mù thị xã Quảng Trị cho anh nghỉ làm sản xuất tăm tre ở Hội và mạnh dạn mở cơ sở xoa bóp, bấm huyệt, xông hơi để kiếm thêm thu nhập trang trải cuộc sống. Trước đây anh đã từng có thời gian học lớp kỹ thuật viên vật lý trị liệu, phục hồi chức năng và làm việc ở Đà Nẵng được 5 năm nên có nhiều kinh nghiệm. Cơ sở này chi phí đầu tư ban đầu khoảng 100 triệu đồng, trong đó hội đầu tư 60 triệu, số còn lại anh tự bỏ ra. Để phụ giúp anh và tạo cơ hội việc làm cho người khác, anh đã nhận 2 kỹ thuật viên cũng đều là người khiếm thị vào cơ sở anh làm việc. Nhờ làm ăn có uy tín, tận tâm với người bệnh nên bệnh nhân tìm đến rất đông. Bệnh nhân đa số là người nghèo, hoàn cảnh khó khăn. Hiểu được đồng cảnh ngộ như mình nên anh làm từ thiện là chủ yếu, hoặc chỉ lấy rất ít để bù vào tiền điện nước. Anh tâm sự chi phí tất cả ngoài trả nhân công, điện nước mỗi tháng thu nhập khoảng 1 triệu rưỡi đến 2 triệu đồng.

Cơ sở xoa bóp, bấm huyệt, xông hơi của anh Trần Đình Lợi


Anh Lợi đang chăm sóc bệnh nhân tại cơ sở của mình

Khó khăn đến như vậy nhưng anh Lợi luôn gương mẫu, hăng hái tham gia các hoạt động của Hôi người mù thị xã , tận tình và khuyến khích các hội viên làm ăn.  Bản thân thì tàn tật nhưng không  vì thế anh bi quan trước cuộc đời mà ngược lại. Hằng năm ở Hội khuyết tật tỉnh Quảng Trị  tổ chức hội thi thể dục thể thao hay văn nghệ  anh đều tham gia  rất nhiệt tình và giành được nhiều huy chương. Ngôi nhà của anh tuy  bé nhỏ nhưng treo đầy huy chương các loại trong các hội thi giành cho người khuyết tật. Tôi cảm thấy ở anh quả là con người có tài.

 Khi nói chuyện với tôi thì chỉ còn 5 ngày nữa anh Lợi phải đưa vợ vào Huế tái khám  nhưng trong tay chỉ có căn nhà tạm bợ đã quá cũ kỹ, dột nát và không còn khả năng chống chịu với mưa bão, chi phí học hành của các con trông cả vào nguồn thu bấp bênh ít ỏi của gia đình, bản thân thì mù lòa, nhưng niềm lạc quan đã tiếp thêm sức mạnh để anh vượt lên những khó khăn trong cuộc sống.


Anh Lợi cùng mẹ và các con


Sống hòa đồng cùng mọi người, tìm được công việc phù hợp, giờ đây đối với anh Lợi,  đôi mắt không lành lặn như mọi người không còn trở ngại nữa, anh đã làm được tất cả những gì mà một người bình thường có thể làm được, chính anh đã chiến thắng bản thân bằng ý chí, nghị lực của mình, không đầu hàng số phận vượt lên hoàn cảnh như cây cỏ lông chông kiên cường sống trên đất cát.

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

0 comments:

Post a Comment

Pageviews

Blogger Vũ Văn Duy. Powered by Blogger.
© 2014 Blogger Vũ Văn Duy All Rights Reserved. Designed By BlogTipsNTricks.