Từ hai người xa lạ mình gặp nhau, thân nhau, quý mến nhau và rồi yêu nhau, quấn quýt nhau như thể chẳng gì có thể chia lìa. Nhưng sau tất cả, người quay lưng và ta chẳng còn là gì của nhau. Người này chỉ còn là dĩ vãng của người kia. Nước mắt rơi quá nhiều và niềm đau thì quá lớn. Từng oán trách và giận hờn người rất nhiều, nhưng giờ đây khi mọi buồn đau gác lại ta chỉ muốn nói những lời cảm ơn….
Cảm ơn người đã đến và cho ta biết thế nào là yêu. Yêu một người là khi ta nhung nhớ người ấy đến điên cuồng, chẳng thể rời tâm trí khỏi người ấy dù chỉ một phút giây. Yêu một người là khi ta cố làm tất cả mọi thứ chỉ để đổi lấy nụ cười của người ấy, cho dù chỉ ngắn ngủi trong vài tích tắc. Yêu một người là khi ta luôn quan tâm đến người đó làm gì, ăn gì, có biết tự chăm sóc bản thân không, để rồi đến khi người ấy ốm thì dù nặng hay nhẹ cũng từng thìa cháo ta bón, từng viên thuốc ta chăm. Yêu một người là khờ dại, là quên mất bản thân mình, là vô tâm với tất cả mọi thứ xung quanh vì sự quan tâm chỉ còn tập trung duy nhất vào người ấy. Để rồi có lúc đớn đau nhận ra rằng tất cả những gì ta làm vì người ấy đều không có nghĩa lý gì, không đọng lại trong tâm trí người ấy chút gì, và không bằng những rung cảm nhất thời người ấy có với một người hoàn toàn xa lạ chỉ xuất hiện thoáng qua…
Cảm ơn người đã đến và cho ta biết thế nào là được yêu. Cái cảm giác có người trò chuyện với mình, cười vui với mình, cho mình mượn bờ vai để tựa, đi đây đi đó với mình thật là ngọt ngào khó có gì trên thế gian này có sánh nổi. Chỉ cần một cái nắm tay, một cái ôm, hay một cái hôn nhẹ cũng đủ biến cả thế giới to lớn thu nhỏ lại trong không gian của riêng hai người. Chỉ cần một câu hỏi thăm mỗi ngày, chỉ cần một món quà nho nhỏ, hay một câu động viên lúc cần cũng đủ khiến ta nghĩ thế giới chỉ toàn màu hồng và mọi chông gai ta chẳng còn thấy run sợ nữa. Người như đưa ta vào một thế giới thần tiên nơi toàn cỏ thơm và mật ngọt, tiết trời trong veo và xanh thẳm với những cơn gió thoang thoảng và những áng mây bồng bềnh. Để rồi khi ta đang lơ lửng trên những tầng mây hạnh phúc ấy người quay lưng bước đi còn ta hụt hẫng rơi xuống mặt đất, ê ẩm mình mẩy và tê dại tinh thần, mất hàng tháng, thậm chí hàng năm để khôi phục từ những vết thương tưởng chừng như vô hình ấy….
Cảm ơn người đã đến và cho ta biết thế nào là hạnh phúc. Hạnh phúc với ta lúc này không còn là một thứ gì vô hình, khó hình dung, khó nắm bắt nữa. Tự lúc nào hạnh phúc của ta đã nằm trong ánh mắt của người để rồi ta chỉ cần được nhìn thấy người, nhìn vào đôi mắt ấy là đủ thấy cả một bầu trời hạnh phúc. Tự lúc nào hạnh phúc của ta đã nằm trên đôi tay người để rồi chỉ cần người cho ta mượn đôi bờ vai hay dang cánh tay mỗi khi ta buồn là ta có thể cảm thấy bình yên và thanh thản đến lạ. Tự lúc nào hạnh phúc của ta đã nằm trên đôi môi của người để rồi mọi lời nói, mọi câu chữ thốt ra từ đó đều có thể khiến trái tim ta tan chảy và trí não ta lửng lơ. Để rồi một ngày khi thiếu vắng tất cả những điều đó ta như rơi vào tận cùng khủng hoảng của nỗi nhớ nhung và khao khát…
Cảm ơn người đã đến và cho ta biết thế nào là khổ đau. Thì ra khổ đau chẳng cần phải là khi người ta mất đi những gì to lớn lắm. Chỉ cần thiếu đi một tin nhắn hỏi thăm mỗi ngày, một câu động viên lúc cần, một bàn tay xoè rộng, một ánh mắt nhìn, hay một hơi thở thân quen là đã đủ găm vào con tim người ta trăm ngàn đau đớn. Thì ra khổ đau chẳng cần phải là khi người ta phải chịu những tổn thương về mặt thể chất ghê gớm lắm. Chỉ cần một chút suy nghĩ nhớ nhung trong tâm trí về một bóng hình đã xa khuất, hay một sự thổn thức, xao xuyến trong tâm can khi bóng dáng người ấy xuất hiện cũng đã đủ mang sức tàn phá khủng khiếp, làm tê liệt mọi hoạt động của cơ thể rồi. Mắt đêm có thể quên ngủ, miệng ngày có thể quên ăn, tai có thể quên những gì những người xung quanh nói, và tay chân có thể quên mọi hoạt động. Tâm bất động giữa dòng đời vạn động….
Cảm ơn người đã đến và cho ta biết thế nào là yếu đuối. Khi xem phim tình cảm Hàn Quốc ta thường cười nhạt khi thấy những diễn viên, cả nam cả nữ, đều sướt mướt, uỷ mị trong những cuộc tình. Ta bĩu môi chê bai sao đời này phải khổ thế, sao phải vì một người chẳng phải cha mẹ hay anh chị em ruột thịt mình mà phải tốn nước mắt và hành hạ bản thân mình. Ta chê trách họ khờ dại, họ mụ mị, họ điên tình. Và ta tự nhủ mình chẳng bao giờ có chuyện yếu đuối như thế. Để rồi khi người đến rồi đi, thế giới của ta đảo lộn. Từ một con người tưởng chừng cứng rắn và tự chủ lắm ta như biến thành một cành liễu khẳng khiu và mềm yếu, chỉ cần một cơn gió thoảng cũng đủ làm ta chơi vơi, sóng sánh, nghiêng bên nọ, đổ bên kia, xiêu vẹo hết cả. Đến mức khóc không ra nước mắt và cười không thành tiếng…
Và cuối cùng, cảm ơn người đã đến và cho ta biết thế nào là mạnh mẽ. Khi ta đang ở vực thẳm của những khổ đau và tận cùng của sự yếu đuối, ta tưởng chừng mình sẽ chẳng thể tiếp tục nổi cuộc đời vô nghĩa này vì thiếu vắng người. Nhưng rồi bản năng sinh tồn của ta trỗi dậy và nhắc nhở ta rằng cha mẹ ta đã phải vất vả nuôi nấng ta thế nào, những người thân yêu của ta quan tâm và chăm lo cho ta ra sao, ta từng có những đam mê, dự định và mơ ước thế nào. Tất cả những điều đó ta luôn khắc cốt ghi tâm trước khi người đến tại sao lại có thể dễ dàng cuốn trôi đi theo hình bóng người thế được? Không! Không thể có chuyện đó. Ta tự nhủ mình là người mạnh mẽ. Ta tự nhủ mình luôn có những người yêu thương. Ta tự nhủ thế giới này chuyện hợp tan là chuyện bình thường. Và ta tự nhủ mình còn nhiều điều phải trân trọng. Thế là ta đi tìm kiếm những sự thay đổi ở bản thân, không phải vì người mà vì chính bản thân ta, vì sự sinh tồn của ta. Thay vì suốt ngày nghĩ đến người và coi người là cả thế giới, ta biết nghĩ cho mình và những người xung quanh hơn. Ta quan tâm và chăm lo cho bản thân mình và những người ta yêu. Ta mở rộng thế giới nhỏ bé từng đóng chặt để giữ người ra và đón chào những người mới bước vào. Họ mang nhiều màu sắc đến cho ta hơn là màu hồng hư ảo người từng mang đến. Nhìn vào những mảng màu họ mang đến ta nhận thấy cuộc sống này quá đỗi đa dạng và cuộc đời ta may mắn vẫn còn rất nhiều điểm sáng. Ta gói ghém tất cả những gì gọi là kí ức về người, dù ngọt dù chát, dù đắng dù cay, vào một góc nhỏ trong con tim và khối óc. Ta không cố xoá chúng khỏi đầu vì ta hiểu đó là điều không thể, chỉ trừ khi ta bị mất trí hoàn toàn - điều mà bản thân ta không bao giờ cho phép vì nghĩ đến đấng sinh thành và những người yêu thương ta….
Sau tất cả, giờ đây trong ta không còn oánh trách, thù hận gì người. Kí ức về người vẫn còn đó và thỉnh thoảng vẫn gợn lên trước những bản nhạc hay góc phố quen thuộc. Ta chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và nghĩ mình thật may mắn khi đã từng biết thế nào là yêu và được yêu, thế nào là hạnh phúc và khổ đau, cũng như thế nào là yếu đuối và mạnh mẽ. Để rồi ta thầm cảm ơn người đã đến, rồi đi, và ta tin là để nhường chỗ cho những điều tốt đẹp hơn sẽ đến…
Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn k ể - Tôi nghe







0 comments:
Post a Comment