Tự truyện (Phần 1): Những ký ức tuổi thơ và sự trưởng thành từ quá khứ...

Mình không sinh ra trong một gia đình giàu có mà chắc cũng không hẳn được gọi là khốn khó vì nhà mình chưa được xếp diện hộ nghèo bao giờ để được hưởng chế độ chính sách này nọ và ba chị em mình vẫn được ăn học đàng hoàng. Nói chung là kinh tế gia đình mình lưng chừng ở khoảng nào mình cũng không biết gọi tên chính xác. Chỉ là mình tự thấy mình không may mắn bằng nhiều bạn khác sinh ra trong nhung lụa, được hưởng cuộc sống xa hoa. Nhưng mình chưa bao giờ trách móc bố mẹ bởi mình biết bố mẹ mình luôn làm những gì tốt nhất cho các con rồi. Mình thấy bố mẹ vất vả mình chỉ thấy thương nhiều hơn...



Mình nhớ hồi bé mình thấy mẹ ngoài bán mặt cho đất bán lưng cho trời ở những cánh đồng lúa ngô khoai sắn ra còn bươn trải đủ các nghề nào là bán chè, bán cháo, bán rau, bán xôi, hay cả đi buôn đồng nát. Mình nhớ như in có những chiều trời mưa tầm tã mẹ vẫn ở ngoài trời mưa dầm dề để chở những gánh rau về bán. Mình thấy cũng chỉ biết thương mẹ, chạy ra đỡ xe hộ mẹ rồi rơm rớm nước mắt chứ chẳng biết làm gì hơn. Bố mình thì đi công tác nước ngoài cả năm mới về một vài lần. Những gì đọng lại trong ký ức tuổi thơ của mình về bố rất ít ỏi, chỉ qua những cuộc điện thoại cố định hoặc một vài lần tiếp xúc...



Mình nhớ hồi bé mẹ hay ru mình ngủ rồi "lừa" mình để đi làm đồng rồi nhốt mình lại trong nhà. Lúc mình tỉnh dậy không thấy mẹ đâu mình khóc to và gọi mẹ nhưng khóc một lúc chán rồi lại thôi. Các chị thì lúc ấy có thể đi học, đi lấy bèo về cho lợn, hoặc đi ra đồng làm ruộng với mẹ. Mình lủi thủi ngồi trong nhà chơi một mình nhìn những đứa trẻ hàng xóm khác chơi đùa bên ngoài. Mình cũng chẳng biết lúc ấy mình nghĩ gì nữa, có lẽ chỉ là nhìn ra thèm khát được tự do chơi đùa như những bạn và em kia thôi. Có thể bị nhốt trong nhà như vậy là tù túng và không vui vẻ gì cho một đứa trẻ, nhưng đó là cách bảo vệ tốt nhất mẹ mình có thể làm lúc bấy giờ. Riết rồi cũng thành quen, mình phải học cách chơi một mình với những thứ đồ chơi tìm được trong nhà...


Mình nhớ hồi bé do bố hay đi xa nhà nên ba mẹ con ở nhà thường bị một số người hàng xóm bắt nạt và chèn ép. Mẹ mình thì luôn tâm niệm đặt chữ nhẫn lên hàng đầu, một điều nhịn là chín điều lành nên thường cố gắng bỏ qua những chuyện như vậy và luôn cố gắng ôn hoà với mọi người xung quanh. Mình thương mẹ lắm nhưng biết sức mình chẳng thể làm gì nên chỉ ngồi khóc trừ và ghi lòng tạc dạ những ai làm tổn thương mẹ và làm việc xấu cho gia đình mình. Ghi nhớ không phải là để trả thù, vì mình nghe lời mẹ là cuộc sống có nhân quả và ông Trời có mắt. Gieo nhân nào, gặt quả đấy cả thôi. Mình ghi nhớ chỉ để nhắc nhở bản thân rằng mình phải cố gắng nhiều thế nào để sau này lớn lên bảo vệ gia đình mình khỏi những người không tốt. Và cũng vì chứng kiến những điều như vậy nên càng lớn mình càng dễ dàng "xù lông" trước bất kì ai có ý định xâm phạm hoặc làm tổn hại đến mái nhà mình...

Sinh ra trong một gia đình không giàu có, thương và thấu hiểu được nỗi vất vả của mẹ và các chị nên từ hồi cấp 2 mình đã luôn mong muốn được tự lập kiếm tự kiếm tiền đỡ đần gia đình. Người mình gầy gò và bé như cái kẹo, bơi lội thì chẳng biết nên không đi mò cua bắt ốc hay làm những công việc chân tay như những bạn khác được. Thế là mình bắt đầu mày mò viết báo, sáng tác thơ văn, truyện ngắn rồi tham gia các cuộc thi. Được những đồng nhuận bút đầu tiên mình vui lắm và càng có động lực để hăng say viết hơn dù mẹ có nhắc nhở mình tập trung vào việc học chứ đừng mải mê kiếm tiền. Số tiền mình kiếm được cũng như số tiền mừng tuổi mỗi năm mình đều đưa hết cho mẹ giữ. Tết đến thì có thể nhiều bạn trẻ thích và đòi bố mẹ mua sắm quần áo mới cho còn mình thì chẳng bao giờ đòi. Có gì mặc nấy. Nhưng mình nhớ là Tết mẹ cũng luôn đưa mình đi chợ mua sắm đồ mới để cho bằng bạn bằng bè. Sau này lớn lên các chị mình đi làm rồi lấy chồng có điều kiện kinh tế hơn thì hay mua quần áo cho mình còn mình vẫn không có thói quen đi mua đồ mới cho bản thân mỗi dịp Tết đến...

Lúc mình đỗ đại học và lên Hà Nội học cả nhà ai cũng lo cho mình vì điều đó có nghĩa mình sẽ phải tự lo cho cuộc sống của bản thân mình. Trước đó mình là con út và là con trai duy nhất trong nhà nên được mẹ và các chị chiều chẳng bắt làm gì nhiều thành ra mình cũng chật vật hồi đầu sống tự lập. Lúc đầu không biết nấu ăn thế nào toàn phải gọi điện về hỏi mẹ xem nấu ra sao, rồi sau này dần dần quen thì tự biết nấu ăn và còn thích nấu ăn nữa. Nói chung mình cũng không quá khó thích nghi về khoản này. Tuy nhiên trong khoản ăn nói và các mối quan hệ mình không khéo. Trước ở nhà mình lầm lì ít nói, ngại giao tiếp, chẳng nói chuyện với ai nhiều. Còn khi sống tự lập mình bắt đầu phải chú ý đến các mối quan hệ xã hội. Nhưng có lẽ do bản tính không khéo nên mình không biết lấy lòng người khác bằng những lời có cánh hay tâng bốc. Cũng có lẽ bởi vì vậy mà mình không được lòng nhiều người... Đôi lúc mình còn bị mặc cảm là mình là thằng "nhà quê ra phố", không ít lần bị những người tự coi là "dân thành phố", là "con nhà mặt phố, bố làm to" ném cho những cái nhìn miệt thị, khinh khinh. Nhưng cũng qua đó mình tự nhắc nhở bản thân mình phải cố gắng để không cho người ta có thái độ như vậy với mình nữa...

Mình bắt đầu đi làm thêm từ hồi năm hai. Vẫn là do thể chất chẳng tốt nên mình không làm công việc tay chân như nhiều bạn sinh viên khác được. Mình đi gia sư tiếng Anh - sở thích và có lẽ cũng là cái duyên mình may mắn có được. Lương cho gia sư khá tốt so với những công việc chân tay khác nên mình vui lắm. Nhưng kiếm tiền đúng là chẳng bao giờ dễ dàng. Có những chiều mưa tầm tã, đường trơn trượt, mình thì có chiếc xe đạp lọc tọc đạp khoảng 7 cây số để đi dạy. Mưa tát rát mặt và rách cả áo mưa, đạp được một lúc lại phải dừng lại lấy sức. Đường thì vắng chẳng có mấy bóng người. Lúc ấy nghĩ đến cảnh những bạn có nhà ở Hà Nội, trời mưa được ở trong nhà trú hoặc đi đâu cũng có bố mẹ đưa đón mình tủi thân vô cùng. Nhưng mình vẫn tuyệt đối không oán trách bố mẹ mà chỉ càng nhắc nhở bản thân phải cố gắng hơn nữa vì gia đình. Cả nhà ai cũng phải vất vả vì mình thì mình một chút vất vả nề hà gì chứ...

Tiền gia sư mình dành dụm tiết kiệm chứ cũng không tiêu sài hoang phí. Chuyện gia sư thì mình giấu gia đình vì nhà không muốn mình mải kiếm tiền mà quên việc học, nhưng rồi cũng không giấu mẹ và các chị được lâu vì mẹ và các chị gọi điện hỏi han thường xuyên. Mình thì cũng nghĩ mình đi gia sư vừa là để ôn tập lại kiến thức, vừa để kiếm tiền chi tiêu cho những khoản phát sinh. Thực ra thì hồi đó số tiền mỗi tháng gia đình mình chu cấp đủ để mình trang trải tiền ăn ở thoải mái. Mình hồi ấy ở một mình một phòng và ăn uống sinh hoạt có phần thoải mái hơn những anh/chị/bạn sinh viên khác. Vậy nên mình cũng không quá nặng nề chuyện kiếm tiền và vẫn chuyên tâm vào việc học và đảm bảo việc học không bị ảnh hưởng để không phụ lòng mong mỏi của mọi người. Ngoài đi gia sư thì mình còn đi dịch sách, dịch báo rồi cả đi phiên dịch. Số tiền mình kiếm và dành dụm được mình dành để mua quà cho gia đình, cho mẹ, cho các chị rồi mua sắm cho cả bản thân. Mua được cái gì cho mọi người là mình vui lắm dù giá trị với những bạn nhà có điều kiện thì chẳng là gì. Đến năm ba mình cũng dành dụm được tiền tự mua xe máy (xe số) cho bản thân với sự hỗ trợ từ gia đình để có phương tiện đi học và đi làm thêm cho tiện...

Trước khi mình tốt nghiệp đại học cả nhà mình lo lắm vì cứ nghĩ là mình học xong lại phải lo tiền chạy việc cho mình. Đơn giản bởi xung quanh những anh/chị/bạn tốt nghiệp đại học xong đều phải mất hàng trăm triệu để có được chỗ làm dù lương tháng chỉ vài triệu và mất nhiều năm mới gỡ lại được số tiền chạy đó. Mình thì nói thẳng với gia đình là cứ để mình tự đi xin việc chứ nhà mà chạy chọt thì mình nhất định sẽ không làm. Tính mình cũng ngang  và bướng nên nhà để cho mình tự do lựa chọn và quyết định. Rồi may mắn duyên số đưa đẩy mình được chọn ở lại trường dạy luôn mà không mất tiền chạy chọt. Nhà mình vui lắm, và mình đương nhiên là vui vì chỉ cần nhà mình vui là mình vui rồi. Công việc chính ở trường thì lương không cao nên mình phải đi dịch rồi dạy thêm bên ngoài khá nhiều. Cũng may Trời thương và may mắn nên mình cũng kiếm đủ sống ở đất Hà Nội đắt đỏ. Kiếm được tiền rồi nhưng mình cũng ít khi mua sắm gì nhiều cho bản thân vì không có thói quen đó. Tiền kiếm được thì gửi ngân hàng và gửi chị làm ăn kinh doanh. Số tiền dư còn lại thì mua những gì thiết yếu cho bản thân và mua sắm những đồ đạc cho gia đình hay mua quà cho mẹ, các chị và các cháu (con các chị). Nói chung là cuộc sống trong quá khứ đã hình thành trong mình lối sống khá tiết kiệm. Tiết kiệm chứ không phải tằn tiện vì mình vẫn dùng tiền cho những gì cần thiết. Bây giờ nói chung cuộc sống của mình khá thoải mái dù chưa được gọi là giàu có gì vì mình vẫn phải ở nhà đi thuê và đi xe số. Nhưng mình tự làm ra tiền mua cho bản thân và gia đình những gì tốt nhất có thể. Đương nhiên mình chẳng so sánh với những bạn con nhà "đại gia" sinh ra trong nhung lụa và dùng những món hàng đắt tiền hàng trăm triệu rồi. Nhưng mình tự hài lòng với những gì bản thân tự làm ra được...

Mình biết có anh còn nhà bác mình luôn trách các bác không có nhiều tiền chăm lo cho các anh chị. Và anh ấy cũng không ít lần hỗn láo và mình xin lỗi vì dùng từ thiếu lễ phép là phá phách, gây hao tiền tốn của bố mẹ. Mặc dù anh ấy sống cũng rất tình cảm với mọi người nhưng có lẽ không vượt qua được sự mặc cảm của bản thân nên mới như vậy. Còn với mình thì mình nghĩ khác. Mình tâm niệm được bố mẹ sinh ra lành lặn là mình đã nợ ơn bố mẹ cả đời rồi. Và ông bố bà mẹ nào cũng đều cố gắng làm tất cả để chăm lo cho con cái, mong muốn mang những gì tốt đẹp nhất cho con cái mình thôi. Tiếc là số phận mỗi người mỗi khác. Người may mắn được Trời che thì ăn nên làm ra, chăm lo đầy đủ được cho con cái, tạo được những điều kiện tốt nhất cho con mình. Còn có những người kém may mắn hơn thì dù đã cố gắng cả đời nhưng vẫn chỉ cố gắng cho con mình những gì tốt nhất có thể thôi. Phận làm con phải hiểu và thông cảm được cho bố mẹ mình, bởi sau này khi làm bố làm mẹ ai cũng sẽ hiểu tấm lòng bố mẹ của mình cả thôi. Các cụ có câu: "Con không chê cha mẹ khó - chó không chê chủ nghèo" mà... 

Nói chung qua đây mình chỉ muốn chia sẻ quan điểm với người đọc rằng: con người ta trưởng thành không chỉ nhờ môi trường nuôi dưỡng mà còn cả tự bản thân nữa. Sinh ra trong nghèo khó không có nghĩa là cả đời người đó sẽ phải nghèo. Sinh ra trong điều kiện thiếu thốn tình yêu thương không có nghĩa là người đó sẽ trở thành "đầu trộm đuôi cướp" hay trở thành những con người bị gọi là "vô giáo dục". Tất cả là ở mình, do mình. Mình muốn thế nào thì sẽ trở thành như thế thôi. Đổ lỗi cho hoàn cảnh thì ai cũng đổ lỗi được. Nhưng vượt qua được hoàn cảnh thì mới mang lại cho mình cảm giác mình không hoang phí với cuộc đời mình may mắn được bố mẹ ban cho...

(Còn nữa....)

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

Bài tập cho bài học số 9 nói về tổng quan ngoại hình + ôn tập (overall appearance + review)

Các em thân mến,
Thầy gửi các em bài tập cho bài học số 9 nói về tổng quan ngoại hình + ôn tập (overall appearance + review) nhé:


http://www.mediafire.com/view/e82fb8a0eptjara/Bài_học_9_Nói_về_tổng_quan_ngoại_hình_Ôn_tập_(Talking_about_overall_appearance_Review).pdf

Lưu ý là chỉ bạn nào đã đăng ký bằng cách like, share, và để lại email dưới bài học mới nhận được mật khẩu qua email để mở bài tập nhé.
Cảm ơn các em và chúc các em học tốt.

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

Những bài học từ vụ lùm xùm của Sơn Tùng M-TP

(Trước khi đọc bài viết này bạn đọc cần lưu ý là bài viết chỉ mang tính chia sẻ quan điểm của tác giả chứ không mang tính lên mặt dạy đời hay xúc phạm ai nên nếu có comment đề nghị bạn đọc comment lịch sự. Tác giả bài viết rất thoải mái và vui vẻ với việc trao đổi ý kiến với mọi người.)

Vụ lùm xùm của Sơn Tùng M-TP (ST) xoay quanh việc đạo hay không đạo bài hát “Chắc ai đó sẽ về” đến nay vẫn chưa đến hồi kết. Nhiều chuyên gia uy tín kết luận ST đạo nhạc, nhưng một số nhạc sĩ và ca sĩ lại lên tiếng bảo vệ ST. ST thì khẳng định phần giai điệu và ca từ là của mình, còn phần beat là do nhà sản xuất đưa như những bài hát trước đó. Cuộc chiến giữa hai phe khán giả: một bên là những người hâm mộ (fans) của ST và một bên là những người không ủng hộ ST (anti-fans) tuy đã giảm nhiệt so với lúc đầu nhưng vẫn chưa ngã ngũ. Tuy nhiên, qua vụ lùm xùm lần này có thể rút ra một số bài học cho nhiều bên từ một góc nhìn khách quan.

Sơn Tùng gần đây là một cái tên "nóng" trên diễn đàn âm nhạc Việt Nam với những bản hit đình đám nhưng liên tục bị dính nghi án đạo nhạc.

Bài học cho khán giả: Fans hãy đủ tỉnh táo còn anti-fans hãy ăn nói chừng mực

Giữa tâm bão của vụ lùm xùm có thể thấy lực lượng fans của ST rất đông và trung thành với thần tượng của mình. Đó là một niềm vui và sự may mắn với một ca sĩ trẻ mới nổi như ST khiến nhiều ca sĩ khác ao ước. Khó có ai ai phủ nhận được độ “hot” của ST sau hàng loạt các bài “hit” đình đám như vậy. Tuy nhiên, các fans của ST cần thẳng thắn nhìn nhận rằng: không có lửa làm sao có khói? Bài hát “Chắc ai đó sẽ về” không phải là bài hát đầu tiên của ST bị dính nghi án đạo nhạc. Trước đó những bản hit khác như: Nắng ấm xa dần, Em của ngày hôm qua…cũng đều bị nghi đạo nhạc Hàn Quốc. Không khó để kiếm tìm các bản so sánh giữa các bài hát của ST và các bài hát Hàn Quốc kia trên mạng, đặc biệt là Youtube. Không ít fans tự thú nhận rằng beat của các bài hát ST cũng na ná beat của các bản nhạc Hàn Quốc, nhưng sau đó vẫn một mực bênh vực thần tượng của mình. Bản thân ST cũng thừa nhận mình thích và bị ảnh hưởng bởi âm nhạc HQ. Có những fans còn quả quyết là đạo hay không không quan trọng, miễn hay là nghe? Nghệ thuật là sáng tạo, vậy nên suy nghĩ như vậy cần phải loại bỏ. Beat là linh hồn của bài hát và là yếu tố quyết định thành công của bài hát đó. Tác giả bài viết xin mượn quan điểm của nữ nhạc sĩ Lưu Thiên Hương để nói về vấn đề này: "Khi làm một sản phẩm mang tính chất sáng tạo, tôi nghĩ rằng nó không thể giống với các ca khúc khác ở bản phối, ca từ hay giai điệu. Nhưng các bạn trẻ bây giờ hầu hết đều không được học nhạc nên rất khó để đánh phần hòa thanh. Còn giai điệu thì rất dễ, đến trẻ con cũng có thể viết được giai điệu”. Nói như thế để thấy rằng việc mượn beat một bài hát khác để viết giai điệu, ca từ mới rồi đặt cho nó một cái tên mới và biến mình thành tác giả không thể được gọi là nghệ thuật và không nên ủng hộ. Và việc nhiều fans của ST nói rằng: “Có làm được như ST không mà nói” cũng là một suy nghĩ trẻ con và cần dẹp bỏ để sự phát triển nghệ thuật của nước nhà được tiếp tục. Thử hỏi nếu bên phía Hàn Quốc nghe được vụ việc này và tiến hành kiện tụng thì liệu các fans của ST có còn phát biểu như vậy không?

Đáng buồn hơn cho một bộ phận fans của ST còn “ném đá” cả các nhạc sĩ tên tuổi đã đóng góp rất nhiều cho làng nhạc Việt như Phó Đức Phương, Đỗ Bảo, Trương Ngọc Ninh…Có thể bộ phận fans đó chưa biết đến hoặc không thích các sáng tác của các nhạc sĩ kể trên, nhưng họ là thế hệ cha chú đi trước với đủ kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm để đưa ra nhận định chuyên môn. Còn những fans nghe nhạc đơn giản chỉ là nghe bài hát thấy giai điệu hay, lời phù hợp là thích. Như thế không có nghĩa là các fans có đủ trình độ chuyên môn để phán đoán và thiếu tôn trọng các thế hệ nhạc sĩ đi trước như vậy.

Khán giả chính là yếu tố quyết định cho thành công của mỗi người nghệ sĩ, vậy nên khán giả cần đủ tỉnh táo để phân biệt đúng sai.

Nhiều fans của ST còn lôi ra các vụ việc đạo nhạc trong quá khứ của các nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng để bảo vệ thần tượng của mình. Với việc làm này chẳng khác nào các fans của ST tuyên bố: ST đạo nhạc cũng chẳng sao, vì các nhạc sĩ, ca sĩ khác cũng đều đã thế? Suy nghĩ như vậy thì đến bao giờ mới đến hồi kết cho vấn đề đạo nhạc ở Việt Nam? Hơn nữa, có những ca sĩ, ví dụ như Bảo Thy, Đan Trường, từng bị lên án bị đạo nhạc rất nhiều, nhưng thực ra những bài hát đó chưa bao giờ để tên người sáng tác là họ mà luôn ghi là nhạc ngoại lời Việt. Còn trường hợp như của ST lại khác. ST (hoặc nhà sản xuất) lấy beat của một bài hát khác rồi viết giai điệu và ca từ chồng lên, rồi đề tên ST là tác giả. Đấy chính là lý do ST vấp phải sự phản đối nhiều hơn. Không ít khán giả nhận định: nếu ST đề là nhạc ngoại lời Việt thay vì để tên mình làm tác giả thì mọi chuyện đã khác.

Những phân tích trên được đưa ra với mong muốn kêu gọi các fans của ST hãy tỉnh táo. Không ai muốn vùi dập tài năng của ST. Nếu ST thực sự có tài năng thì hãy chứng minh bằng những bài hát với beat mới nguyên chứ không phải dựa trên beat của những bài hát khác. Không ai có quyền cấm hay ngăn cản các bạn có thể tiếp tục ủng hộ và hâm mộ ST, nhưng mong các bạn hãy là những người nghe có ý thức và khuyến khích sự sáng tạo của các nghệ sĩ chứ đừng góp phần làm thui chột sự sáng tạo đó.

Còn về những anti-fans, việc các bạn lên tiếng phản đối việc ST mượn beat nước ngoài để thúc đẩy sự sáng tạo trong nghệ thuật là một việc làm chính đáng và đáng hoan nghênh. Tuy nhiên, việc phản đối cần có văn hoá và chừng mực, đặc biệt là trong khoản lời ăn tiếng nói, bởi lẽ chưa cần biết những lời các bạn nói có tác động ít nhiều gì đến chính chủ không nhưng những lời nói đó thể hiện trình độ học vấn và văn hoá của chính các bạn. Chỉ vì người khác mà làm mất hình ảnh của chính mình thì chẳng có lợi gì cho các bạn cả đúng không? Hơn nữa, nếu chúng ta quan sát trong cuộc sống thì chúng ta sẽ thấy: những lời lẽ nặng lời, khó nghe thường không có nhiều tác dụng khuyên răn bằng những lời nhẹ nhàng, dễ nghe. Một đứa trẻ làm sai mà bị bố mẹ chửi mắng to tiếng có thể đứa trẻ đó sẽ cãi lại, không nghe lời bố mẹ và có thể tái phạm sai lầm đó. Còn nếu bố mẹ đứa trẻ đó nhẹ nhàng chỉ bảo đứa trẻ sai ở đâu, sửa thế nào và khuyên răn đứa trẻ không nên làm như vậy nữa thì sẽ nhiều khả năng hơn là đứa trẻ đó sẽ nghe lời và làm theo. Với trường hợp của ST cũng vậy. Càng nhiều người dùng những lời lẽ mạt sát, xúc phạm ST thì ST sẽ càng phớt lờ, không thèm để ý, và sẽ càng khiến fans của ST phản ứng mạnh mẽ hơn và cố gắng bảo vệ thần tượng của mình hơn.

Bài học cho các nhạc sĩ và ca sĩ

Giữa tâm bão của vụ lùm xùm, nhiều nhạc sĩ và ca sĩ đã tham gia bày tỏ quan điểm. Tuy nhiên chính điều đó đã gây ra một sự rối loạn vì những bất đồng quan điểm của chính những người được coi là kiến thức âm nhạc tốt hơn những khán giả nghe nhạc thông thường. Có nhạc sĩ, ca sĩ cả tên tuổi lẫn chưa tên tuổi hoặc tên tuổi đã “đi xuống” lên tiếng bênh vực rằng ST không hề đạo nhạc. Nhưng nhiều nhạc sĩ, ca sĩ lại khẳng định ST đạo nhạc, thậm chí đạo nhạc một cách “tinh vi”. Vậy khán giả biết tin ai? Câu trả lời là: khán giả nên tin vào đơn vị có thẩm quyền thẩm tra bản quyền các bài hát, hay nói cách khác chính là Hội Âm nhạc Việt Nam - cơ quan được Cục bản quyền tín nhiệm để xác minh. Với những tên tuổi nhạc sĩ gạo cội được tín nhiệm làm việc trong Hội Âm nhạc như Phó Đức Phương, Võ Thiện Thanh, Đỗ Bảo…thì ý kiến của họ chắc hẳn đáng tin cậy hơn ý kiến của những nhạc sĩ, ca sĩ không hoặc chưa nằm trong đội ngũ thẩm định của Hội Âm nhạc. Những nhạc sĩ trong Hội đồng thẩm định cũng đã đưa ra những phân tích hết sức rõ ràng về thuyết phục về việc bài hát của ST giống bản gốc như thế nào. Qua đây thì tác giả bài viết trộm nghĩ: các nhạc sĩ, ca sĩ là những người của công chúng nên cẩn trọng hơn với những nhận định của mình và có nên chăng chờ những ý kiến chính thức từ cơ quan thẩm quyền để tránh làm khán giả hoang mang, bối rối không?


Bên cạnh đó, qua đây cũng có thể rút ra bài học cho các nhạc sĩ, ca sĩ rằng: trong thời buổi Internet bùng nổ như hiện nay cộng với việc kiến thức âm nhạc của một bộ phận khán giả nghe nhạc rất tốt, đủ để nhận biết được những sự giống nhau, copy ý tưởng dù là nhỏ nhất. Vậy nên, cách tốt nhất để có thể tồn tại và phát triển trong làng nghệ thuật là hãy sáng tạo không ngừng chứ đừng ỷ lại vào ý tưởng của người khác rồi biến nó thành của mình.

Bài học dành riêng cho Sơn Tùng M-TP: Bài học về tính trách nhiệm và sự biết ơn

Đây không phải là lần đầu bài hát của ST bị dính nghi án đạo nhạc nên trước đó ST cũng đã từng chia sẻ suy nghĩ của mình trong một phỏng vấn của chương trình Trường quay Tiin về việc bị nghi ngờ đạo nhạc (video clip có thể tìm thấy trên Youtube). ST còn tỏ ra “bất ngờ” vì “chưa nghe qua bài đó bao giờ”. Sau đó ST còn biện minh rằng: “Những bài hát của Tùng từ trước tới giờ thì Tùng thường làm theo hợp âm vòng, ví dụ như là La thứ, rồi lại Mi, rồi lại Pha, rồi lại Son, rồi lại La thứ, Mi, Pha, Son…Nó cứ chạy từ đầu bài cho tới cuối bài luôn….”. ST thậm chí còn phát biểu: “Có một sự trùng hợp NGẪU NHIÊN là vòng hợp âm của bài “Em của ngày hôm qua” lại y hệt vòng hợp âm của bài “Every night” và ngay cả nhịp độ, trống chiếc cũng thế…” Cách trả lời như vậy có thể bịt mắt được những fans của ST còn với một người nghe tinh ý thì không. Nghệ thuật là sáng tạo, và đã sáng tạo thì chẳng có chuyện giống nhau một cách “trùng hợp ngẫu nhiên” được dưới bất kì hình thức nào. Có thể trước phản ứng dữ dội của dư luận ST đã không chịu nổi áp lực và cố tìm ra cách tự bảo vệ mình. Tuy nhiên cách chối bỏ trách nhiệm như vậy chỉ càng khiến những chuyên gia âm nhạc và khán giả tinh ý lắc đầu ngao ngán. 

Thay vì chối bỏ trách nhiệm hay đưa ra những lời giải thích ngô nghê về sự trùng hợp ngẫu nhiên, Sơn Tùng nên thẳng thắn thừa nhận và tiếp thu để thúc đẩy sự sáng tạo nghệ thuật của bản thân.

Sau khi vụ lùm xùm của ST tạm lắng xuống thì người dìu dắt, lăng xê cho ST từ dạo ST mới chập chững vào nghề và cũng là một rapper đình đám trong giới Underground có tên là Jan Saker LadyKillah lên tiếng chia sẻ rằng anh thấy buồn vì ST. Anh chia sẻ mình thấy ngạc nhiên trước “sự thay đổi quá nhanh trong tính cách” của ST và thẳng thắn khuyên nhủ ST rằng: “Tự tin và kiêu ngạo thái quá nhiều khi cũng không tốt cho một cậu nhóc mới lớn! Anh xét thấy có lẽ chú cần học để thành người trước khi thành một ca sĩ nổi tiếng”. Sau đó, khán giả chắc hẳn sẽ còn thấy buồn và tức giận hơn khi anh Jan Saker LadyKillah cho biết kể từ khi ST thành công ST không một lần hỏi thăm hay gặp gỡ người được coi là thầy đã dìu dắt mình đến với thành công.

Jan Saker LadyKillah - người dìu dắt và lăng xê Sơn Tùng cảm thấy buồn vì sự thay đổi của Sơn Tùng sau khi Sơn Tùng thành danh.
Sơn Tùng hồi mới chập chững vào nghề với sự dìu dắt của rapper đình đám trong giới Underground Jan Saker LadyKillah


ST còn rất trẻ và chuyện va vấp là điều khó tránh khỏi. Tuy nhiên, việc ST cần làm là thừa nhận những va vấp, khuyết điểm và sai lầm của mình, chịu trách nhiệm cho những việc mình làm thay vì cố gắng phủ nhận đi và trốn tránh trách nhiệm. Trên thế giới có rất nhiều nghệ sĩ sau khi thành danh đã bị khán giả quay lưng, thậm chí tẩy chay vì những thái độ, hành vi không đúng mực và đó cũng chính là bài học cho ST nói riêng hay bất kì nghệ sĩ nào khác. Ngoài ra, ngoài sáng tạo trong nghệ thuật thì bất kì người nghệ sĩ nào cũng cần nhớ nguyên tắc: tài và đức luôn song hành cùng nhau. Thiếu đi một trong hai điều đó đều không thể đưa người nghệ sĩ tiến xa trong con đường nghệ thuật của mình.

(Bài viết có sử dụng các hình ảnh và tham khảo nhiều nguồn trên Internet)

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

Vì cuộc sống không ai biết trước được điều gì…

Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều bất ngờ mà khó ai có thể lường trước. Có thể nay thế này mà mai đã thế khác. Có thể nay còn nói cười vui vẻ với nhau mà mai đã đường ai ấy đi, thậm chí không còn nhìn mặt nhau. Có thể nay còn tung hoành ngang dọc khắp đất trời mà mai đã về với cát bụi. Mỗi người sống chỉ có một lần, dù có kiếp sau thì người ta có khi cũng chẳng nhớ về kiếp trước như thế nào. Vậy nên sống sao cho trọn một kiếp người….



Vì cuộc sống không ai biết trước được điều gì nên khi yêu đừng hứa hẹn quá nhiều. Khi yêu người ta thường có xu hướng tưởng tượng về một tương lai tốt đẹp với nhau, vẽ ra một viễn cảnh đáng mơ ước, rồi từ đó mà đưa ra những lời hứa hẹn trăng sao. Lời hứa hẹn nào chẳng hay. Lời hứa hẹn nào chẳng đẹp, chẳng gieo rắc vào đầu người khác những mộng mị và ước mơ. Nhưng chẳng ai biết chắc chắn liệu mình có đi cùng người kia đến hết cuộc đời được hay không. Nhỡ chẳng may duyên đứt tình tan thì những lời hứa hẹn ngọt ngào lúc yêu nhau khi này có thể trở thành những nhát dao đâm vào tim người ở lại và nhớ dai. Người ta vẫn nói “Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi” cũng là vì vậy. Vậy nên nếu yêu nhau hãy thể hiện tình yêu qua những hành động. Những lời hứa hẹn, nếu có, thì hãy giữ ở trong lòng và coi đó như là kim chỉ nam cho những hành động của mình. Hãy biến những lời hứa ấy thành hiện thực trước rồi sau đó có thể nhìn lại sẽ thấy vui hơn là hứa rồi không làm được để khi nhìn lại sẽ thấy mình đã làm tổn thương người khác thế nào.


Vì cuộc sống không ai biết trước được điều gì nên nếu thích làm gì bạn hãy đừng chần chừ làm ngay và đừng “tiết kiệm” cuộc sống của mình quá. Nếu bạn thích một người và muốn bày tỏ tình cảm của mình với người ấy, đừng ngần ngại mà tiến tới nói cho người ấy biết. Có thể bạn sẽ chỉ nhận được một lời từ chối, nhưng ít ra bạn đã nói ra được cảm xúc của mình. Và biết đâu kết quả của sự bày tỏ ấy là một mối tình như ý vì người đó cũng có tình cảm với bạn? Hoặc nếu bạn muốn làm một điều gì đó nổi loạn, khác biệt so với bạn của ngày thường, chỉ để gọi là có chút đổi gió, thưởng thức một hương vị khác của cuộc sống - thì bạn cũng đừng chần chừ tạo cơ hội cho bản thân mình làm điều đó? Muốn cắt tóc thật ngắn hoặc tạo kiểu thật cá tính, thậm chí có phần nổi loạn? Muốn đi bar nhảy nhót trong ánh nhạc quay cuồng hay hát thật to lúc bạn thấy cuộc đời mình thật tẻ nhạt? Muốn đi phượt đêm để muốn biết cảm giác đi phượt nó phiêu lưu, mạo hiểm thế nào? Hay muốn xăm một hình xăm có ý nghĩa để nhớ về một sự kiện hoặc ghi dấu một bước chuyển biến nào đó trong cuộc đời? Bạn không việc gì phải lo sợ ai đánh giá mình hết, vì bạn mới có quyền quyết định cuộc sống của bạn chứ không phải một ai khác. Mình chỉ sống một lần, tại sao không sống theo cách mà mình muốn? Miễn sao đừng quá buông thả, dễ dãi để cuộc sống của mình bị huỷ hoại qua những việc làm dại dột quá là được. 


Vì cuộc sống không ai biết trước được điều gì nên đừng lãng phí thời gian cho việc thù ghét hay oán hận ai. Bởi lẽ thù ghét hay oán hận người khác cũng giống như bạn đang tự lấy dao cứa vào da thịt mình. Nói cách khác thù ghét, oán hận người khác là bạn đang tự gieo vào mình những suy nghĩ tiêu cực, tự truất đi niềm vui trong cuộc sống của bạn, và tự giày vò tâm can mình. Bạn thù ghét người ta người ta có bị ảnh hưởng gì không? Bạn oán hận người ta có làm cuộc sống của bạn tốt và tươi đẹp hơn không? Chắc chắn là không. Bạn có ghét người ta đến tận xương tuỷ thì cũng chẳng ảnh hưởng đến một sợi tóc của người ta. Còn bạn thì “thất điên bát đảo”, khó lòng cảm thấy thanh thản, vui vẻ được. Bạn sẽ cau có, dễ nổi nóng và đôi khi “giận cá chém thớt”, làm tổn thương chính bạn và những người thân yêu xung quanh bạn. Thậm chí sự thù ghét, oán hận còn có thể dẫn bạn đến những hành động lầm lỡ mà bạn có thể phải trả giá đắt hoặc sau này nhìn lại sẽ day dứt, ân hận vô cùng. Vậy thì sao không để cảm giác thù ghét, oán hận đó qua đi một cách nhẹ nhàng? Cởi bỏ tảng đá thù hận đặt nặng trong lòng đó đi thì bạn mới có thể khoan thai chào đón cái gọi là vui vẻ, hạnh phúc được.


Vì cuộc sống không ai biết trước được điều gì nên đừng lãng phí thời gian cho việc soi mói đời tư hay dìm dập, hãm hại người khác. Soi mói đời tư người khác không làm cuộc sống của bạn tốt hơn người ta. Hãy thử đặt mình vào vị trí người khác xem bản thân bạn có thích bị soi mói không? Bạn có thích cứ hễ làm gì là cũng có người khác để ý rồi chỉ trích không? Nếu bản thân bạn không thích thì đừng làm điều đó với người khác vì người khác cũng suy nghĩ giống bạn, không thích bị soi mói quá nhiều. Còn nếu bạn dìm dập, hãm hại người khác thì bạn có vượt hơn người ta được không? Chưa chắc! Thậm chí bạn càng cố dìm dập, hãm hại người ta thì người ta càng cố gắng gấp bội để vươn lên. Trên một con đường thẳng không có chướng ngại vật có thể người ta sẽ đi thong dong, an nhàn hơn, nhưng nếu có chướng ngại vật thì người ta sẽ cố hết sức để vượt qua chướng ngại vật ấy. Và càng nhiều chướng ngại vật thì càng như tiếp sức cho người ta cố gắng và giúp người ta luyện tập, làm quen và tăng sức chịu đựng và chống chọi của bản thân. Như vậy bạn càng cố dìm người ta sẽ càng nổi, bạn càng cố hãm hại người ta càng trở nên tốt hơn trong khi bạn thì dậm chân tại chỗ. Hơn nữa, bạn đừng quên luật nhân quả. Cố gắng hết sức làm việc của mình cho tốt và giúp đỡ người khác để tích đức cho con cháu, làm đẹp cho đời chẳng phải tốt hơn sao? Vì cuộc đời không ai biết trước được điều gì nên bạn đừng vội nói không tin vào luật nhân quả.


Và điều cuối cùng, vì cuộc sống không ai biết trước được điều gì nên hãy tranh thủ yêu thương người khác khi bạn vẫn còn có thể. Tiền bạc, danh vọng thì đương nhiên là cũng quan trọng, nhưng tình yêu thương là thứ không thể thiếu trên đời này. Tình yêu thương như chất bôi trơn giúp mọi hoạt động trong cuộc sống diễn ra trơn tru và nhịp nhàng. Có người cha bận bịu tối ngày lo kiếm tiền mà quên mất con cái mình cần đến sự quan tâm, yêu thương, và dìu dắt như thế nào, để rồi vì thiếu thốn tình yêu và sự quan tâm, yêu thương, dìu dắt đó mà con cái mình lầm đường lạc lối hoặc sa ngã vào các tệ nạn thì khi ấy nghĩ lại cũng đã muộn và khó bù đắp nổi. Có người con cũng vì theo đuổi con đường danh vọng, tiền tài mà quên dành sự quan tâm, yêu thương cho đấng sinh thành của mình, để rồi đến khi họ không còn trên cõi đời này nữa thì có muốn quan tâm cũng đã quá trễ. Có người chưa kịp nói và thể hiện tình yêu thương của mình với một người khác thì không may không còn cơ hội nữa vì chính họ đã trở về với cát bụi... Có người sống vô tâm, không bao giờ để ý đến người những người xung quanh mình, lúc nào cũng chỉ ích kỷ biết lo cho bản thân mình rồi đến một ngày khi nhìn quanh thấy ai cũng quay lưng với mình, không để ý đến mình sống chết ra sao sẽ thấy hối hận và lúc ấy mới cố gắng thay đổi để vớt vát được phần nào…


Hãy sống thực tế, đừng sống bằng những lời hứa hẹn…

Sống hết mình, nhưng không buông thả quá mức…

Sống bao dung, không thù không hận…

Sống chan hoà, không soi mói, dìm dập người khác…

Và sống yêu thương để không bao giờ phải nuối tiếc…

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

Ký ức mưa trôi


Bỗng một ngày đi trên con phố nhỏ

Chợt ùa về những nỗi nhớ không tên

Phảng phất đâu những lời hứa bỏ ngỏ

Chập chờn một hình bóng chưa quên…..


Mọi kỉ niệm dường như vẫn còn đó

Chỉ có người giờ đã hóa hư vô

Những buồn vui còn vương trên cây cỏ

Trong lòng như vẫn thấy sóng xô…..


Ta cùng nhau qua bao mùa mưa nắng

Sánh bên nhau, thật hạnh phúc biết bao

Giờ chỉ còn tâm hồn tôi trống vắng

Thoảng gió nhẹ cũng đủ khiến lao xao….


Ước mơ nào đâu có quá lớn lao?

Mỗi ngày luôn có một người chia sẻ

Với tương lai cả hai đứa cùng vẽ

Cùng khóc, cười – như thế khó quá sao?


Đẩy cuộc đời vào trong những lao đao

Mặc bản thân nỗi cô đơn gặm nhấm

Chôn vùi trong những ký ức sâu đậm

Quên mất đi một lẽ sống thanh cao….


Từng quay quắt nhung nhớ người biết bao

Từng ước ao tháng ngày xưa quay lại

Rồi chợt thấy mình thật khờ dại

Tình không còn, ước muốn cũng thế thôi…


Đành tự nhủ yêu thương bản thân thôi

Quyết không để bản thân gục ngã

Dù sao cũng chỉ là người xa lạ

Như lục bình theo dòng nước trôi….


Rồi nụ cười bất chợt nở trên môi

Hít thật sâu, bỗng thấy lòng thanh thản

Tất cả giờ chỉ còn là dĩ vãng

Hãy để cho ký ức mưa trôi….

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

Con sẽ mạnh mẽ mẹ ơi!


Con vẫn thường mơ khi con bé
Có mẹ luôn vỗ về kề bên
Khi con buồn mẹ luôn bên con nhé
Dù thế nào con cũng sẽ vui lên.

Rồi bây giờ khi con khôn lớn
Vào trường đời bao cạm bẫy chông gai
Mọi căng thẳng, buồn lo, đau đớn,
Con tự hỏi: Con nên nói với ai?

Cả cuộc đời mẹ vất vả sớm mai
Cho con học, con ăn, con uống
Bao nhọc nhằn mẹ chẳng kêu ai
Nghĩ đến mẹ làm tim con luống cuống.

Con sẽ luôn mạnh mẽ mẹ ơi!
Để mẹ không vì con lo lắng
Giông bão đời có làm con chơi vơi
Nghĩ đến mẹ, con sẽ luôn cố gắng!

Dù cuộc đời có muôn vàn cay đắng
Dù lòng người có đổi trắng thay đen
Tấm lòng mẹ luôn như ánh nắng
Giúp con qua những gian khó nhỏ nhen.

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

Bài học 9: Tả người - Nói về tổng quan ngoại hình trong tiếng Anh + Ôn tập 1 (Describing people - Talking about overall appearance in English + Review 1)

Chào các em,
Vậy là thầy Blogger Vũ Văn Duy đã giới thiệu với các em được tổng cộng 8 bài học rồi đúng không nào? Đặc biệt là chuỗi bài học tả người (describing people) đã gần kết thúc. Trong bài học số 9 này thầy sẽ giới thiệu với các em bài học cuối cùng về tả người, đó là nói về tổng quan ngoại hình nhé. Sau đó chúng ta sẽ cùng ôn tập lại những gì đã học trong cả 9 bài nhé.

Để nhận xét về tổng quan ngoại hình (overall appearance) của một người nói chung, chúng ta có thể dùng những cấu trúc sau:


Sau đây là những tính từ (adjectives) có thể dùng để nhận xét về ngoại hình tổng quan (overall appearance) của người khác:


Sau 8 bài học thì chúng ta đã có thể giới thiệu cơ bản về bản thân mình rồi. Sau đây là một đoạn mẫu về giới thiệu bản thân sử dụng những kiến thức đã được học trong 8 bài học vừa qua:


Dịch:

Còn các em thì sao? Các em đã có thể tự giới thiệu về bản thân mình chưa nào? Các em hãy một đoạn tương tự như trên xem sao nhé.

Còn rất nhiều bài học thú vị phía trước đang chờ các em đừng quên theo dõi nhé.

Chúc các em học tốt.

Blogger Vũ Văn Duy
Page Bạn kể - Tôi nghe

Pageviews

Blogger Vũ Văn Duy. Powered by Blogger.
© 2014 Blogger Vũ Văn Duy All Rights Reserved. Designed By BlogTipsNTricks.